Cuộc gặp gỡ định mệnh, trở thành nhà tư vấn tâm lý bất đắc dĩ

Gần đây, tôi cảm thấy rằng mình đang quan tâm và tốt với những người dưng một cách quá mức. Có thể là tôi tốt thật, hay là tôi đang thương hại người ta.

Có những người xa lạ, gặp gỡ nhau rồi dần quen dần nhau. Ở với nhau cùng kí túc xá đôi khi sẽ xảy ra nhiều chuyện này kia nhưng điều đó đã giúp tôi có thêm những người bạn, những anh chị mới.

Có ai biết rằng, bên ngoài kia có biết bao nhiêu người nhưng tình cơ bạn là cùng phòng. Có những cái duyên, hay sự sắp đặt trước cho phép chúng ta gặp mặt nhau. Thế rồi, tìm hiểu nhau sau 1 năm và dần hiểu biết về nhau nhiều hơn.

Ở gần cả năm, chưa bắt chuyện được nhiều rồi đến tầm hơn nửa năm mình mới bắt đầu mở lòng và làm thân với mọi người. Ai trong cũng thân thiện và dễ gần, có một anh cùng phòng tên L, lúc mới gặp anh ta. Đây là một người khá sôi động, gặp ai cũng chào hỏi nhưng với mình thì chào mình thì vẫn im ru, lúc đó mình còn hướng nội và chưa mở lòng lắm, ít giao tiếp với ai ở KTX nữa. Tôi biết anh L lần đầu qua ly trà sữa, anh ta săn SALE được 2 ly và thế cho tôi một ly.

Thế là, từ lúc đó cả hai biết nhau và làm quen dần. Vì tôi trầm tính và thích đọc sách nên khoảng giao tiếp của hai bên không được tốt mấy. Anh L từ phòng 4 chuyển xuống phòng tôi 2 rồi ở, không bao lâu sau anh ta đã chuyển qua một KTX ở một quận kế bên cùng hệ thống KTX thế là không còn gặp nhau nữa. Tầm 1, 2 tháng gì đó rồi chuyển về chỗ cũ là phòng tui 🙂 Nhưng ít nói chuyện với nhau lắm.

Thế rồi hồi tháng 6, sinh nhật của anh L. Mình đã cùng hợp tác để phát triển một trang web tìm phòng trọ với quy mô nhỏ. Và, cũng vì một vài xung đột nên mình đã rút ra khỏi team. Giờ đây team SEO phát triển tốt lắm, còn team IT thì bị lưu mờ rồi.

Sau sự kiện đó, và rất lâu lâu tôi mới bắt đầu liên hệ và toả ra quan tâm với anh L do cách anh ta làm việc đã khiến nhiều đợt người chuyển đi, cũng vì chủ nhà cũng không ổn nữa. Thế là tôi đã ra tay giúp đỡ, chúng tôi mới cà phê và có 1 buổi nói chuyện với nhau để biết nhau hơn, trước của nói chuyện tôi đã có hỏi thăm những người bạn của anh L để cuộc trò chuyện có cái để nói.

Từ những người bạn anh L, tôi biết được nhiều thông tin anh ta nói là thật mà cũng giả kiểu xạo xạo ấy. Nên tôi có hơi chút mất cảm tình, mà nghĩ lại người dưng có quen gì nhau đâu mà cần chi phải nói thật hết nhỉ, haha.

Thế rồi, sau vụ đó từ khi nào tôi thành chuyên gia tâm lý luôn, tôi tư vấn cho anh L và anh L và tôi đều mở lòng và tâm sự với nhau nhiều hơn. Anh L hay giấu cảm xúc lắm, anh ta không biết nhiều cách để đối mặt với nó nên đành trốn tránh bằng cách tập trung vào công việc hay chuyển đến nơi khác một thời gian vì không chịu nổi áp lực tâm lý.

Rồi anh L đã chia sẻ với tôi, tôi cảm thấy đồng cảm và mình cũng từng trong những tình cảnh như thế và thế là tôi đã đưa ra những lời khuyên, lời động viên như một người bạn. Mặc dù, cả hai chênh lệch nhau chỉ một tuổi. Còn tiếp tục, chuyên gì xảy ra sẽ tiếp tục sau các bài sau đây là tháng 12 cuối năm rồi mà!!

Cuối cùng, làm người tốt cũng được, bị tổn thương cũng được nhưng giúp người khác về chuyện tâm lý như là một sở thích cá nhân vậy. Mình thích làm lắm, thích nghe mọi người tâm sự và mình sẽ phân tích và đưa ra lời khuyên trông thật tuyệt nhỉ? Kaka!

Nói vậy thôi, mình là IT chính hiệu nha nhưng thích viết lách lắm :3

Bình luận Facebook